Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 5) - Nguyễn Văn Học Tác phẩm ví von lòng tham và thói sĩ diện như một loại "virus" lây lan khắp làng quê. Phong trào vay mượn để mua ô tô "làm sang", so bì giữa các dòng họ khiến giá trị sống bị méo mó. Con người sẵn sàng đánh đổi cả sức khỏe và đạo đức để thỏa mãn vẻ hào nhoáng bên ngoài, đẩy cộng đồng vào vòng xoáy hệ lụy tiêu cực.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 7) - Nguyễn Văn Học Làng Đại Điền bị xáo trộn bởi cơn sốt "giàu sang ảo" và thói đua đòi vật chất hợm hĩnh. Hình ảnh cây cổ thụ và bầy chim trở thành điểm tựa bình yên duy nhất, đối lập hoàn toàn với thực tại đạo đức xuống cấp. Qua nỗi trăn trở của Hảo, tác phẩm phê phán lối sống thực dụng đang tàn phá cốt cách và những giá trị truyền thống tốt đẹp của quê hương.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 6) - Nguyễn Văn Học Bất chấp sự ngăn cản của gia đình, Ước mù quáng tin vào lời hối lỗi giả tạo của Tỏ và quyết định quay lại với người chồng bạo hành. Đỉnh điểm của bi kịch là hành động tự chặt ngón tay để thể hiện quyết tâm và sự dằn vặt, khiến ông Hảo hoàn toàn bất lực trước sự mê muội của con gái.
Còn trong vệt nắng tháng Tư… Tháng Tư về, mang theo một thứ nắng rất riêng - không còn non tơ dịu ngọt của mùa xuân, mà đã bắt đầu hanh hao, chói chang, như báo hiệu một vòng quay mới của thời gian. Nhưng trong cái nắng có phần gay gắt ấy, lại ẩn chứa biết bao ký ức, bao nỗi niềm và cả những yêu thương lặng thầm được chắt chiu qua năm tháng.
Vườn xanh trong ngõ nhỏ Giữa nhịp sống đô thị chật chội, khi những khoảng xanh ngày càng thu hẹp, có lẽ ai trong chúng ta cũng từng ao ước giữ lại cho mình một góc nhỏ bình yên - nơi có cây cỏ, có hương thơm, và có cảm giác được trở về. Không cần phải là một khu vườn rộng lớn, đôi khi, chỉ một khoảng sân nhỏ thôi, cũng đủ để nuôi dưỡng tâm hồn.
Cả cuộc đời dành hết cho con Trong mỗi chúng ta, ai rồi cũng có một miền ký ức không thể chạm tới - nơi có bóng dáng của mẹ, có những tháng ngày gian khó mà khi đi qua rồi, chỉ còn lại nỗi thương nhớ âm thầm.
Bước đầu tiên của yêu thương Có những buổi sớm rất đỗi dịu dàng - khi nắng còn non, khi gió còn lặng sau rặng cau cuối vườn - ta chợt nhận ra lòng mình đầy lên một cảm giác thật khó gọi tên. Có lẽ đó là sự biết ơn. Biết ơn vì mình còn được sống, được yêu thương, được đi qua những vấp ngã để rồi lớn lên theo cách rất riêng của mình. Hành trình ấy, nếu nhìn lại, luôn bắt đầu từ những điều gần gũi nhất.
Bước đầu tiên của yêu thương Bước đầu tiên của yêu thương Có những buổi sớm rất đỗi dịu dàng - khi nắng còn non, khi gió còn lặng sau rặng cau cuối vườn - ta chợt nhận ra lòng mình đầy lên một cảm giác thật khó gọi tên. Có lẽ đó là sự biết ơn. Biết ơn vì mình còn được sống, được yêu thương, được đi qua những vấp ngã để rồi lớn lên theo cách rất riêng của mình. Hành trình ấy, nếu nhìn lại, luôn bắt đầu từ những điều gần gũi nhất.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 7) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 7) - Nguyễn Văn Học Làng Đại Điền bị xáo trộn bởi cơn sốt "giàu sang ảo" và thói đua đòi vật chất hợm hĩnh. Hình ảnh cây cổ thụ và bầy chim trở thành điểm tựa bình yên duy nhất, đối lập hoàn toàn với thực tại đạo đức xuống cấp. Qua nỗi trăn trở của Hảo, tác phẩm phê phán lối sống thực dụng đang tàn phá cốt cách và những giá trị truyền thống tốt đẹp của quê hương.
Cả cuộc đời dành hết cho con Cả cuộc đời dành hết cho con Trong mỗi chúng ta, ai rồi cũng có một miền ký ức không thể chạm tới - nơi có bóng dáng của mẹ, có những tháng ngày gian khó mà khi đi qua rồi, chỉ còn lại nỗi thương nhớ âm thầm.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 6) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 6) - Nguyễn Văn Học Bất chấp sự ngăn cản của gia đình, Ước mù quáng tin vào lời hối lỗi giả tạo của Tỏ và quyết định quay lại với người chồng bạo hành. Đỉnh điểm của bi kịch là hành động tự chặt ngón tay để thể hiện quyết tâm và sự dằn vặt, khiến ông Hảo hoàn toàn bất lực trước sự mê muội của con gái.
Còn trong vệt nắng tháng Tư… Còn trong vệt nắng tháng Tư… Tháng Tư về, mang theo một thứ nắng rất riêng - không còn non tơ dịu ngọt của mùa xuân, mà đã bắt đầu hanh hao, chói chang, như báo hiệu một vòng quay mới của thời gian. Nhưng trong cái nắng có phần gay gắt ấy, lại ẩn chứa biết bao ký ức, bao nỗi niềm và cả những yêu thương lặng thầm được chắt chiu qua năm tháng.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 5) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 5) - Nguyễn Văn Học Tác phẩm ví von lòng tham và thói sĩ diện như một loại "virus" lây lan khắp làng quê. Phong trào vay mượn để mua ô tô "làm sang", so bì giữa các dòng họ khiến giá trị sống bị méo mó. Con người sẵn sàng đánh đổi cả sức khỏe và đạo đức để thỏa mãn vẻ hào nhoáng bên ngoài, đẩy cộng đồng vào vòng xoáy hệ lụy tiêu cực.
Vườn xanh trong ngõ nhỏ Vườn xanh trong ngõ nhỏ Giữa nhịp sống đô thị chật chội, khi những khoảng xanh ngày càng thu hẹp, có lẽ ai trong chúng ta cũng từng ao ước giữ lại cho mình một góc nhỏ bình yên - nơi có cây cỏ, có hương thơm, và có cảm giác được trở về. Không cần phải là một khu vườn rộng lớn, đôi khi, chỉ một khoảng sân nhỏ thôi, cũng đủ để nuôi dưỡng tâm hồn.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 4) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 4) - Nguyễn Văn Học Phần này khắc họa sự đối lập giữa nghị lực và nỗi đau: Anh Muối - người thương binh vượt khó bằng lao động nghĩa tình, trở thành điểm tựa tinh thần cho Hảo. Ngược lại, mối tình Hảo - Huê tan vỡ đầy bi kịch do rào cản tôn giáo; Huê phải giấu chuyện mang thai để lấy người khác nhằm giữ danh dự. Vết thương lòng này trở thành ký ức ám ảnh, nuôi dưỡng chiều sâu nội tâm của Hảo.
Nhớ mùa nhót chín Nhớ mùa nhót chín Trong hành trình của mỗi người, luôn có một miền ký ức lặng lẽ mà bền bỉ - nơi chỉ cần một mùi hương, một âm thanh hay một hương vị quen thuộc cũng đủ làm sống dậy cả một khoảng trời đã xa. Đó có thể là làn khói bếp chiều, tiếng gà gáy sớm, hay đơn giản là một mùa quả quê nhà.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 3) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 3) - Nguyễn Văn Học Tác phẩm đối lập ký ức tuổi thơ trong sáng, ham học của nhà báo Hảo bên cây cổ thụ với thực tại cay đắng khi trưởng thành. Dù thành đạt trong sự nghiệp, anh lại bất lực trước bi kịch hôn nhân của con gái. Mọi nỗ lực hòa giải của Hảo đều thất bại khi anh nhận ra gia đình thông gia đã hoàn toàn bị tha hóa, đặt giá trị đất đai và của cải lên trên tình nghĩa con người.
Cuối trời mây trắng bay Cuối trời mây trắng bay Có những khoảnh khắc rất giản dị trong đời sống lại khiến con người ta chợt muốn dừng lại để lắng nghe chính mình. Đó có thể là một buổi chiều lặng gió, khi bầu trời cao vời vợi và những cụm mây trắng lững lờ trôi về phía cuối chân trời. Mây vẫn bay theo cách của mây, còn lòng người thì lặng lẽ chạm vào những miền ký ức cũ.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 2) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 2) - Nguyễn Văn Học Cơn sốt đất và lối sống thực dụng đã xé tan sự yên bình của xã Tiến Thắng, biến đất đai thành miếng mồi cho cò mồi săn đuổi. Nhà báo Hảo đau xót chứng kiến tình làng nghĩa xóm xuống cấp, gia đình rạn nứt khi những giá trị tinh thần truyền thống bị vùi lấp bởi cơn lốc tiền bạc và đô thị hóa.
Với Huế tháng Tư Với Huế tháng Tư Có những vùng đất chỉ cần đặt chân tới một lần là đã đủ để nhớ rất lâu, không phải bởi sự náo nhiệt hay hào nhoáng, mà bởi nhịp sống lặng lẽ, dịu dàng như một bản nhạc chậm. Huế - với nhiều người - chính là một nơi như thế. Và đặc biệt, Huế vào tháng Tư dường như mang trong mình một vẻ đẹp rất riêng: vừa trong trẻo của mùa xuân còn vương lại, vừa phảng phất hơi thở của những ngày đầu hạ.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 1) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 1) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' là lời cảnh tỉnh về sự tha hóa của làng quê Bắc Bộ trước cơn lốc đô thị hóa và lòng tham. Qua góc nhìn của nhà báo Hảo và "chứng nhân" cây sưa đỏ, tác phẩm phơi bày sự rạn nứt của đạo đức gia đình và sự tàn phá môi sinh vì lợi ích nhất thời, qua đó gửi gắm thông điệp cảnh tỉnh con người trước sự tha hóa và sự trả giá từ thiên nhiên.
Tìm vị ngọt cho ly cafe cuộc đời Tìm vị ngọt cho ly cafe cuộc đời Có những buổi sáng bắt đầu bằng một điều rất nhỏ bé. Chỉ là một ly cà phê, một cơn mưa vừa dứt, hay một câu nói tình cờ chợt gợi mở trong lòng ta một suy ngẫm. Và đôi khi, từ những điều giản dị ấy, ta nhận ra một triết lý rất nhẹ nhàng về cách sống: nếu cuộc đời có lúc đắng, ta hoàn toàn có thể tự mình tìm thêm vị ngọt.
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần cuối) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần cuối) - Lê Lựu Ở tuổi 40, Sài cay đắng nhận ra bi kịch đời mình do sống quá lệ thuộc, thiếu tự quyết. Dù đối mặt với ly hôn, anh kiên quyết giữ quyền nuôi con Thủy – niềm an ủi duy nhất – và nỗ lực tìm cách giải thoát khỏi cuộc hôn nhân sai lầm để bắt đầu sống thật với chính mình.
Cỏ dại và mưa Cỏ dại và mưa Đôi khi trong những điều rất nhỏ bé của đời sống, ta lại bắt gặp những bài học giản dị mà sâu sắc. Một cơn mưa nhẹ, một bãi cỏ ven đường, hay một khoảnh khắc đứng lặng nhìn đất trời đổi mùa… cũng đủ khiến lòng người chậm lại để suy ngẫm.
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 25) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 25) - Lê Lựu Sợ hãi sau vụ ly hôn của người quen, Châu vừa muốn giữ tổ ấm để che đậy mối quan hệ ngoài luồng, vừa không thể bỏ tính áp đặt với Sài. Sự hối lỗi nhất thời của cô nhanh chóng bị thay thế bằng sự cáu gắt và nghi ngờ, khiến rạn nứt gia đình vẫn hoàn rạn nứt.
Vũ điệu của biển Vũ điệu của biển Có lẽ mỗi chúng ta trong cuộc đời đều cần một “vũ điệu của biển” cho riêng mình. Một nơi đủ rộng để nỗi buồn được tan ra, đủ bình yên để ta lắng nghe lại chính mình. Và khi lòng đã nhẹ hơn, ta lại có thể bước tiếp, như những con sóng vẫn ngày ngày tìm về bờ.
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 24) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 24) - Lê Lựu Trở về quê, Sài được gia đình anh Tính và dân làng đón nhận bằng tình cảm chân thành, giúp anh vơi đi mặc cảm cá nhân. Tuy nhiên, khi chứng kiến cảnh nghèo đói, lạc hậu kéo dài do những bất cập trong quản lý hợp tác xã và sản xuất, lòng anh lại trào dâng sự day dứt. Những tình cảm nồng hậu của người dân càng khiến Sài trăn trở sâu sắc về nguyên nhân gốc rễ khiến quê hương mãi chưa thể thoát nghèo.
Ốc sên Ốc sên Giữa cuộc sống vội vã hôm nay, đôi khi chỉ cần dừng lại một chút, nhìn thật chậm một điều rất nhỏ bé thôi, ta cũng có thể nhận ra nhiều điều về chính mình. Có những sinh vật bé nhỏ tưởng chừng vô nghĩa trong nhịp sống hối hả của con người, nhưng lại mang trong mình những bài học lặng lẽ về sự kiên nhẫn, về cách tồn tại và chấp nhận.
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 23) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 23) - Lê Lựu Mâu thuẫn đỉnh điểm khiến Châu bỏ về nhà mẹ đẻ, bỏ mặc Sài một mình xoay xở nuôi con trong cảnh thiếu thốn và cô đơn. Dù con ốm đau và tiền bạc cạn kiệt, Châu vẫn lạnh lùng không về vì chờ một lời xin lỗi để hạ thấp tự trọng của chồng. Ngược lại, Sài kiên quyết không thỏa hiệp, anh chấp nhận mọi khó khăn, vừa làm việc vừa chăm con để giữ vững lòng tự trọng trước sự nhẫn tâm của vợ.
Nếu một mai không còn ta nữa Nếu một mai không còn ta nữa Có những khoảnh khắc trong đời khiến ta bỗng chậm lại, không phải vì trái đất bỗng dưng ngừng quay, mà bởi trong một phút giây nào đó, ta nhận ra sự mong manh của kiếp người. Một tin tức bất ngờ, một cuộc chia tay không báo trước… đủ để khiến chúng ta lặng đi và tự hỏi: nếu một ngày nào đó mình không còn ở đây nữa, mình đã sống đủ đầy hay chưa?
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 22) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 22) - Lê Lựu Sau biến cố, Sài nỗ lực chăm sóc vợ con để chuộc lỗi nhưng chỉ nhận lại sự lạnh nhạt, coi thường từ Châu. Cô biến anh thành tội đồ gây ra tai họa, khiến khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng xa xăm và nặng nề. Sống trong sự cô đơn và bất lực ngay tại nhà mình, Sài xót xa nhìn hạnh phúc giản đơn của những gia đình xung quanh, lòng tràn đầy tủi thân và khao khát một mái ấm bình yên thực sự.
Về với mưa rào mùa hạ Về với mưa rào mùa hạ Mỗi mùa mưa đi qua đều mang theo những ký ức rất riêng của mỗi người: có người nhớ những con đường ướt nước, có người nhớ những lần vội vã trú mưa nơi góc phố, nhưng cũng có những cơn mưa, chỉ cần nghe tiếng mưa rơi thôi đã đủ đánh thức cả một miền ký ức tuổi thơ - nơi có mái nhà cũ, có vòng tay cha mẹ và những ngày tháng bình yên đã đi qua rất xa.
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 21) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 21) - Lê Lựu Cuộc sống hôn nhân của Sài và Châu trở nên căng thẳng sau khi sinh con. Mâu thuẫn gia đình bùng nổ sau khi Sài đưa cháu gái lên giúp việc nhà và chăm em bé. Dù cô bé hết sức tháo vát, chăm chỉ quán xuyến mọi việc, nhưng sự ích kỷ và lối sống khắt khe khiến Châu cảm thấy ngột ngạt trong không gian hẹp. Cô bắt đầu xét nét, coi sự hiện diện của cháu chồng là thừa thãi và phiền phức.
Ngang qua những chông chênh Ngang qua những chông chênh Trong hành trình của mỗi người, không phải lúc nào chúng ta cũng bước đi vững vàng. Có những ngày lòng bỗng chông chênh, không vì một biến cố lớn lao nào, chỉ đơn giản là cảm giác mệt mỏi, trống trải, không thiết tha với điều gì cả.
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 20) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 20) - Lê Lựu Dù vẻ ngoài được nhiều người ngưỡng mộ, cuộc hôn nhân của Sài và Châu thực chất đang rạn nứt khi Châu trở nên trầm lặng và hay cáu gắt vô cớ. Sài nhầm tưởng đó là tâm lý khi mang thai nên ra sức nhẫn nhịn, mà không nhận ra những mâu thuẫn sâu xa từ sự khác biệt quá khứ và lối sống thành thị - nông thôn đang đẩy hai người xa nhau.
Hương sắc tháng Tư Hương sắc tháng Tư Mỗi mùa trong năm đều mang theo một sắc hương riêng để người ta nhận ra bước chuyển của thời gian. Có những mùa đi qua rất vội, nhưng cũng có những mùa chỉ cần một loài hoa thôi đã đủ gợi lên bao cảm xúc.
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 19) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 19) - Lê Lựu Tác giả hé lộ quá khứ tình ái phức tạp của Châu với nhiều mối tình dang dở, khiến gia đình trở nên thờ ơ và thiếu tin tưởng khi cô quyết định lấy Sài. Dù để Châu tự quyết, nhưng sự hoài nghi từ người thân cùng những khác biệt về quan điểm sống đã bắt đầu tạo ra những mâu thuẫn âm thầm ngay trong giai đoạn đầu của cuộc sống hôn nhân.
Sống một đời rực rỡ Sống một đời rực rỡ Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng từng có lúc tự hỏi: Thế nào là sống một cuộc đời rực rỡ? Phải chăng đó là khi ta đạt đến những đỉnh cao của danh vọng, khi tên tuổi được nhắc đến trong những lời ngợi ca, hay khi thành công của ta khiến người khác phải ngưỡng mộ?
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 18) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 18) - Lê Lựu Sài và Châu tất bật chuẩn bị cho đám cưới với sự ủng hộ của gia đình. Trong khi Sài hết lòng chăm sóc người yêu, Châu lại khéo léo nhắc nhở anh cần ý tứ trong cách cư xử để tránh bị người ngoài đánh giá là "chỉ biết đến vợ". Điều này làm nổi bật sự tinh tế, am hiểu lễ nghĩa của Châu, đồng thời cho thấy cách cô dung hòa tình cảm cá nhân với các mối quan hệ xã hội.
Nhớ cháo đậu cà tuổi thơ Nhớ cháo đậu cà tuổi thơ Trong ký ức của mỗi người Hà Nội, luôn có những thức quà giản dị mà chỉ cần nhắc tới thôi cũng đủ khiến lòng người thương nhớ. Đó không phải là những món ăn cầu kỳ hay sang trọng, mà đôi khi chỉ là một bát quà dân dã của phố phường. Với nhiều người, ký ức ấy có thể là bát cháo đậu cà - món ăn bình dị của những chiều hè Hà Nội, mang theo cả một miền tuổi thơ.
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 17) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 17) - Lê Lựu Hương lén lút thăm Sài, luôn giằng xé giữa tình cảm sâu nặng và trách nhiệm với gia đình; cô vừa muốn Sài lấy vợ cho yên bề, lại vừa sợ mất anh. Trong khi đó, Sài quyết định gác lại quá khứ thiêng liêng với Hương để tìm hạnh phúc mới bên Châu, khẳng định quyền tự do sống cuộc đời của riêng mình.
Những cơn mưa tháng Tư Những cơn mưa tháng Tư Mỗi mùa trong năm đều có những dấu hiệu rất riêng để chúng ta nhận ra sự chuyển mình của đất trời. Có khi đó là một loài hoa nở sớm nơi góc phố. Có khi là mùi hương của cỏ cây sau cơn gió nhẹ. Và cũng có khi, chỉ cần một cơn mưa bất chợt thôi, ta biết rằng một mùa vừa khép lại, và một mùa khác đang lặng lẽ bắt đầu. Tháng Tư thường đến theo cách như thế.
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 16) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 16) - Lê Lựu Tính nhận thấy Châu là cô gái tốt nhưng vẫn lo ngại sự khác biệt học thức, lối sống sẽ khiến cô khó hòa hợp với gia đình quê mùa. Trong khi Tính khuyên nên thận trọng tìm hiểu, Xài lại chưa vội tính chuyện tương lai mà dồn toàn lực vào học tập và công việc. Anh tận hưởng cuộc sống tự do, hăng say như để bù đắp cho những năm tháng bị ràng buộc, mất phương hướng trước đây.
Chuyển đổi số trong quy hoạch Hà Nội: Tầm nhìn 100 năm và yêu cầu tháo gỡ 'điểm nghẽn' thực chất | Hà Nội tin mỗi chiều Chuyển đổi số trong quy hoạch Hà Nội: Tầm nhìn 100 năm và yêu cầu tháo gỡ 'điểm nghẽn' thực chất | Hà Nội tin mỗi chiều Đặt trong tầm nhìn phát triển đô thị 100 năm, Hà Nội đang đẩy mạnh chuyển đổi số trong lĩnh vực quy hoạch, với trọng tâm là xây dựng nền tảng dữ liệu liên ngành và hệ thống thông tin không gian tích hợp. Đây được xem là bước đi cần thiết, phù hợp với xu thế quản trị đô thị hiện đại, vừa nâng cao hiệu quả quản lý hiện tại, vừa tạo nền tảng cho các định hướng phát triển dài hạn của thành phố.
Điểm tâm sáng ở Hà Nội Điểm tâm sáng ở Hà Nội Mỗi thành phố đều có một cách rất riêng để bắt đầu ngày mới. Có nơi buổi sáng mở ra bằng tiếng còi xe vội vã, có nơi là nhịp bước gấp gáp của những con đường đông đúc. Còn ở Hà Nội, buổi sáng thường bắt đầu bằng một điều rất giản dị: một bữa điểm tâm chậm rãi.
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 15) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 15) - Lê Lựu Cấp trên tạo điều kiện cho Sài ly hôn để giải phóng bản thân và tập trung công tác, với điều kiện vẫn đảm bảo trách nhiệm làm cha. Sau cuộc trò chuyện xúc động với Chính ủy, Sài bừng tỉnh, cay đắng nhận ra sự yếu đuối của bản thân khi bấy lâu nay luôn sống bạc nhược, để hoàn cảnh và tập thể chi phối mà không dám tự quyết định đời mình.
Hoa tháng tư Hoa tháng tư Mỗi mùa trong năm đều có những loài hoa mang theo một phần ký ức của đất trời và con người. Có những loài hoa rực rỡ khiến người ta dễ dàng nhận ra giữa phố đông. Nhưng cũng có những loài hoa rất bình dị, chỉ nở lặng lẽ nơi quê nhà, để rồi khi đi xa, mỗi lần nhớ lại, lòng người lại chùng xuống.
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 14) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 14) - Lê Lựu Đám tang cụ đồ Khang bao trùm bởi sự giả dối khi nhiều người đến viếng chỉ để nịnh bợ quyền lực của ông Hà và Tính. Đối lập với sự hình thức đó, Hương lặng lẽ khóc trong đau đớn thực sự. Cô xót xa cho người quá cố và cho cả mối tình dang dở, tâm niệm vẫn tự coi mình như một người con dâu trong gia đình.
Lòng nghiêng về phía biển trời có anh Lòng nghiêng về phía biển trời có anh Có những cuộc gặp gỡ trong đời đến thật nhẹ nhàng, như một cơn gió thoảng qua. Ta không kịp chuẩn bị, cũng chẳng nghĩ rằng khoảnh khắc ấy rồi sẽ trở thành một phần ký ức rất sâu trong lòng.
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 13) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 13) - Lê Lựu Sau hơn một năm hành quân, Sài đối mặt với gian khổ tột cùng: đói khát, sốt rét và bom đạn cận kề. Giữa ranh giới sinh tử, tình đồng đội trở thành chỗ dựa thiêng liêng nhất để anh tồn tại. Sau nhiều tháng nằm trạm quân y vì bệnh nặng, Sài được điều làm Trung đội trưởng Công binh, sẵn sàng chấp nhận mọi nhiệm vụ nguy hiểm để đền đáp ơn nghĩa của những người sát cánh bên mình.
Hương bưởi quê nhà Hương bưởi quê nhà Với những người con xa xứ, hương hoa bưởi tháng Ba không chỉ là hương của mùa xuân, mà còn là hương của quê nhà, của ký ức tuổi thơ, của tình mẹ lặng thầm.
Từ 1/4, người dân có thể phản ánh vi phạm giao thông qua VNeID | Hà Nội tin mỗi chiều Từ 1/4, người dân có thể phản ánh vi phạm giao thông qua VNeID | Hà Nội tin mỗi chiều Theo Nghị định 61, từ ngày 1/4/2026, người dân có thể gửi phản ánh vi phạm giao thông trực tiếp trên ứng dụng VNeID. Việc mở thêm một kênh tiếp nhận chính thức, tận dụng nền tảng số sẵn có, trước hết cần được nhìn nhận như một bước tiến đáng hoan nghênh trong quản lý giao thông đô thị.
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 12) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 12) - Lê Lựu Cuối năm 1964, phong trào tình nguyện vào Nam sục sôi. Sài hăng hái viết đơn xin đi chiến đấu, xem đó là cách vừa cống hiến, vừa giải thoát khỏi bi kịch tình cảm cá nhân. Tại nhà, cuộc sống với Tuyết vẫn lạnh lẽo, xa cách. Tuyết sống trong tủi nhục, khao khát hơi ấm nhưng chỉ nhận lại sự né tránh của chồng. Cô lẻ bóng ôm con khóc, dần trở nên bất cần vì cảm thấy bị bỏ rơi hoàn toàn.
Dòng sông tháng Ba Dòng sông tháng Ba Tháng Ba này tôi về quê muộn. Tết năm nay vì công việc nên tôi không về được. Đã rất lâu rồi tôi mới có dịp trở lại. Căn nhà nhỏ của gia đình vẫn nằm bên dòng sông quen thuộc. Con sông ấy quanh năm nước trong vắt, hiền hòa như thuở nào.
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 11) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 11) - Lê Lựu Áp lực tập thể hiện rõ khi Hiểu bị phê bình vì mặc đẹp, bị coi là "xa rời quần chúng". Chính ủy dần nhận ra sự nguy hiểm khi áp đặt khuôn mẫu cực đoan lên cá nhân. Trong khi đó, Sài suy sụp vì không được kết nạp Đảng; dù mất ngủ triền miên và đau khổ vì Hương đã lấy chồng, anh vẫn gồng mình giữ kỷ luật quân ngũ nghiêm túc.
Loài hoa của sự lãng quên Loài hoa của sự lãng quên Hà Nội có rất nhiều loài hoa gắn với ký ức của những người từng đi qua thành phố này. Có những loài hoa rực rỡ khiến người ta nhớ ngay khi nhắc đến. Nhưng cũng có những loài hoa rất nhỏ bé, rất lặng lẽ, đến rồi đi mà ít khi được gọi tên. Thế nhưng chính những điều giản dị ấy đôi khi lại khiến lòng người rung động lâu dài.
Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 10) - Lê Lựu Tiểu thuyết 'Thời xa vắng' (phần 10) - Lê Lựu Dưới sức ép của kỷ luật quân đội và gia đình, Sài buộc phải quay về chung sống với Tuyết. Mẹ của Tuyết và các cán bộ như Hiền lấy làm đắc thắng khi "ép" được anh hồi tâm chuyển ý, giữ gìn mái ấm. Trong khi Tuyết mang thai, Sài lại rơi vào trạng thái tê liệt cảm xúc, sống lặng lẽ và cam chịu trước thực tại đầy bi kịch.