Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 15) - Nguyễn Thế Kỷ Làm trợ giáo tại trường Dục Thanh (Phan Thiết), Nguyễn Tất Thành dùng phương pháp cởi mở, khơi gợi tư duy độc lập và nhanh chóng được học trò mến phục. Chặng dừng chân này giúp anh vừa gieo mầm lòng yêu nước cho thế hệ trẻ, vừa tranh thủ đọc sách, tiếp thu tư tưởng mới để nuôi dưỡng chí lớn cứu nước.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 16) - Nguyễn Thế Kỷ Trò chuyện với cô Út Tâm tại Sài Gòn, Nguyễn Tất Thành tự hào kể về quê hương xứ Nghệ với dòng sông Lam, núi Hồng và những bậc anh hùng, danh nhân lịch sử. Qua đó, anh khẳng định truyền thống yêu nước, ý chí quật cường và tư tưởng lấy dân làm gốc đã thấm sâu vào máu thịt, trở thành điểm tựa tinh thần cho hành trình phía trước.
Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 2) - Nguyễn Thế Kỷ Đến Pháp năm 1911, Nguyễn Văn Ba gửi thư xin học tại Trường Thuộc địa nhằm thấu hiểu sâu sắc chính sách cai trị để tìm cách giúp đỡ đồng bào. Tuy nhiên, khát vọng học tập này đã bị từ chối thẳng thừng do anh không có sự giới thiệu của chính quyền thực dân Đông Dương.
Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 2) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 2) - Nguyễn Thế Kỷ Đến Pháp năm 1911, Nguyễn Văn Ba gửi thư xin học tại Trường Thuộc địa nhằm thấu hiểu sâu sắc chính sách cai trị để tìm cách giúp đỡ đồng bào. Tuy nhiên, khát vọng học tập này đã bị từ chối thẳng thừng do anh không có sự giới thiệu của chính quyền thực dân Đông Dương.
Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 1) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Lênh đênh bốn biển' (phần 1) - Nguyễn Thế Kỷ Rời cảng Sài Gòn ngày 5/6/1911 với tên Nguyễn Văn Ba, Người bắt đầu hành trình 30 năm bôn ba vạn dặm để tìm đường cứu nước. Tác phẩm khắc họa tư duy vĩ đại của một nhân cách bình dị: chủ động đi thẳng vào sào huyệt của kẻ xâm lược nhằm thấu hiểu kẻ thù, từ đó tìm ra con đường đúng đắn giải phóng dân tộc, cứu nước cứu dân.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần cuối) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần cuối) - Nguyễn Thế Kỷ Trò chuyện với cô Út Tâm tại Sài Gòn, Nguyễn Tất Thành tự hào kể về quê hương xứ Nghệ với dòng sông Lam, núi Hồng và những bậc anh hùng, danh nhân lịch sử. Qua đó, anh khẳng định truyền thống yêu nước, ý chí quật cường và tư tưởng lấy dân làm gốc đã thấm sâu vào máu thịt, trở thành điểm tựa tinh thần cho hành trình phía trước.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 15) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 15) - Nguyễn Thế Kỷ Làm trợ giáo tại trường Dục Thanh (Phan Thiết), Nguyễn Tất Thành dùng phương pháp cởi mở, khơi gợi tư duy độc lập và nhanh chóng được học trò mến phục. Chặng dừng chân này giúp anh vừa gieo mầm lòng yêu nước cho thế hệ trẻ, vừa tranh thủ đọc sách, tiếp thu tư tưởng mới để nuôi dưỡng chí lớn cứu nước.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 14) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 14) - Nguyễn Thế Kỷ Sau cuộc biểu tình chống thuế ở Huế, Nguyễn Tất Thành chiêm nghiệm với thầy Lê Văn Miến rằng: Lòng yêu nước là chưa đủ, muốn cách mạng thành công bắt buộc phải có tổ chức, người lãnh đạo và phương pháp đúng đắn. Tư duy sắc sảo, thực tế này đã làm người thầy vô cùng cảm động và đặt trọn niềm tin vào thế hệ trẻ.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 13) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 13) - Nguyễn Thế Kỷ Mùa hè năm 1907, Nguyễn Tất Thành về lại Dương Nỗ nhưng thắt lòng khi biết gia cảnh Phúc đã tan tác, bạn phải đi làm thuê xứ người. Trong chuyến đi này, anh gặp lại Huệ trong dáng vẻ một thiếu nữ xinh đẹp. Cuộc gặp gỡ vừa đánh thức kỷ niệm tuổi thơ, vừa gieo vào lòng người thanh niên những cảm xúc đầu đời trong trẻo, mới mẻ giữa những biến động, lo toan của thời cuộc.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 12) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 12) - Nguyễn Thế Kỷ Tại trường Pháp - Việt ở Huế, Tất Thành tiếp tục được thầy Lê Văn Miến giải đáp những thắc mắc về lịch sử, chính trị và xã hội. Qua câu chuyện về khẩu hiệu tự do - bình đẳng - bác ái, thầy phân tích cho Thành hiểu bản chất của chế độ phong kiến Việt Nam, chính sách cai trị của thực dân Pháp và ý nghĩa to lớn của cách mạng Pháp năm 1789.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 11) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 11) - Nguyễn Thế Kỷ Để các con có vũ khí đối đầu với thực dân, ông Nguyễn Sinh Sắc quyết định cho anh em Thành học trường Pháp-Việt tại Vinh nhằm thấu hiểu ngôn ngữ và tri thức của họ. Nguyễn Tất Thành hoàn toàn đồng ý với cha, khao khát học hỏi để mở mang đầu óc. Quyết định mang tính bước ngoặt này đã mở ra tư duy xem tri thức phương Tây là công cụ để thấu hiểu kẻ thù và tự cường dân tộc.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 10) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 10) - Nguyễn Thế Kỷ Được cha cho đọc thư từ giữa cụ Nguyễn Thân và Phan Đình Phùng, Nguyễn Tất Thành sâu sắc cảm phục tấm lòng đặt lợi ích nước nhà lên trên cá nhân của cụ Phan. Bài học về khí tiết bất khuất cùng lời giảng giải của cha về lòng trung nghĩa chính là viên gạch tiếp theo định hình nên lý tưởng sống và trách nhiệm phụng sự Tổ quốc của Người.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 9) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 9) - Nguyễn Thế Kỷ Ghé thăm nhà ông Phó bảng dịp Tết năm 1905, Phan Bội Châu ra một vế đối về chí lớn cứu nước và được cậu bé Cung đối lại vô cùng sắc sảo. Sự thông minh và khát vọng của Cung trong buổi trò chuyện không chỉ làm kinh ngạc bậc tiền bối, mà còn là dấu hiệu cho thấy con đường vạn dặm sau này của Người đang được định hình từ chính hào khí của các sĩ phu quanh mình.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 8) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 8) - Nguyễn Thế Kỷ Sau khi đỗ Phó bảng, ông Nguyễn Sinh Sắc lặng lẽ đưa hai con trai về quê nội làng Sen, gửi con gái cả lại chăm sóc bà ngoại. Sự đồng thuận đầy thấu hiểu, đặt đạo lý lên hàng đầu của bà ngoại và cha không chỉ giúp gia đình vượt qua giai đoạn xáo trộn, mà còn gieo vào lòng Nguyễn Sinh Cung niềm kính trọng sâu sắc về tình cốt nhục và nghĩa đồng bào.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 7) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 7) - Nguyễn Thế Kỷ Sau biến cố mất người thân, Nguyễn Sinh Cung về quê sống bên bà ngoại và tiếp tục học chữ Hán khi cha mở lại lớp dạy. Vượt qua nỗi đau, Cung nổi bật là một học trò xuất sắc với trí nhớ tuyệt vời và tài đối đáp thông minh, mẫn tiệp.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 6) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 6) - Nguyễn Thế Kỷ Trong đêm đông lạnh giá tại Huế, Nguyễn Sinh Cung phải một mình đối mặt với thử thách nghiệt ngã: vừa tự lập gánh vác việc nhà, vừa xót xa chăm sóc đứa em sơ sinh và người mẹ đang lịm dần vì kiệt sức. Sự ra đi của người mẹ ngay sau đó là nỗi đau tột cùng, chính thức khép lại tuổi thơ êm đềm và hun đúc nên một bản lĩnh phi thường từ trong mất mát.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 5) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 5) - Nguyễn Thế Kỷ Gánh vác trách nhiệm thay cha và anh đi vắng, Nguyễn Sinh Cung ở lại Huế chăm sóc mẹ đang mang thai. Căn nhà nhỏ chứng kiến sự đảm đang, hiếu thảo của cậu bé Cung khi vừa lo việc nhà, vừa thay mẹ ra chợ bán hàng. Giữa hoàn cảnh gian khó, tình mẫu tử thiêng liêng hòa quyện cùng sự thương yêu, giúp đỡ của những người dân nghèo quanh chợ, tạo nên những mảng màu xúc động trong tuổi thơ của Người.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 4) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 4) - Nguyễn Thế Kỷ Cuộc sống ở Dương Nỗ của Nguyễn Sinh Cung gắn liền với tình bạn đẹp dành cho Phúc – cậu bé chăn trâu hiếu học nhưng nghèo khó. Trân trọng khát vọng của bạn, Cung xin cha cho Phúc đi học miễn phí và luôn kiên nhẫn kèm cặp cho bạn từng nét chữ. Câu chuyện xúc động này cho thấy tấm lòng nhân ái, luôn đứng về phía người nghèo của Bác ngay từ những năm tháng tuổi thơ.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 3) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 3) - Nguyễn Thế Kỷ Đặt chân đến cố đô, Nguyễn Sinh Cung ngỡ ngàng trước sự uy nghi của kinh thành Huế qua lời giảng giải tận tình của cha về lịch sử và văn hóa các triều đại. Kinh kỳ hiện lên vừa tráng lệ, vừa xa lạ, mở ra một chương mới trong cuộc đời cậu bé Cung. Đây là giai đoạn quan trọng để Người quan sát trực diện trung tâm quyền lực của đất nước và thấu hiểu hơn về vận mệnh dân tộc.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 2) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 2) - Nguyễn Thế Kỷ Trên đường vào Huế, Nguyễn Sinh Cung bắt đầu quan sát và đặt dấu hỏi về nỗi đau mất nước, về xiềng xích thực dân. Những trải nghiệm này không chỉ mở mang tầm mắt mà còn nhen nhóm trong cậu bé Cung tình yêu nước nồng nàn và ý thức về trách nhiệm với dân tộc. Chặng đường gian khổ ấy chính là khởi đầu cho một hành trình cứu nước vĩ đại.
Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 1) - Nguyễn Thế Kỷ Tiểu thuyết 'Nợ nước non' (phần 1) - Nguyễn Thế Kỷ Trong "Nợ nước non", nhà văn đã tái hiện giai đoạn niên thiếu của Nguyễn Sinh Cung và tuổi trẻ của Nguyễn Tất Thành bằng ngôn ngữ sử thi đầy cảm xúc. Qua những trang viết đậm chất văn hóa xứ Nghệ, tác giả khắc họa sống động bối cảnh lịch sử và những giá trị gia đình, quê hương đã hình thành nên tư tưởng cứu nước của Người. Đây là một cách tiếp cận lịch sử vừa chân thực, vừa giàu hơi thở đời sống.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần cuối) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần cuối) - Ma Văn Kháng Cơn lũ dữ dội cũng là lúc bi kịch hạ màn: Loan mất hết sự nghiệp và sa ngã, còn Thưởng mắc kẹt giữa biển nước khi đang cố tẩu tán số vàng phi pháp để vượt biên. Hình ảnh kẻ thủ ác bị vây hãm bởi thiên tai và lòng tham là bản án đắt giá cho những kẻ bán rẻ lương tâm. Sự sụp đổ của họ tương phản hoàn toàn với cuộc chiến giữ đê kiên cường của những con người chính trực.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 23) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 23) - Ma Văn Kháng Trong trận đại hồng thủy khốc liệt, Trọng hoàn toàn cảm phục sự hy sinh của những con người chính trực tại Nguyên Lộc. Anh nhận ra đây chính là môi trường lý tưởng để rèn luyện nhân cách mà mình bấy lâu tìm kiếm. Giữa lằn ranh sinh tử, mối quan hệ giữa Trọng và nữ chủ tịch xã Thuận không chỉ là sự đồng cam cộng khổ mà còn dần tiến triển thành một tình cảm sâu nặng, bền bỉ.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 22) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 22) - Ma Văn Kháng Trọng cùng đội thợ thử nghiệm thành công máy "Bông Sen" để diệt mối, giải tỏa nguy cơ vỡ đê trong điều kiện khắc nghiệt. Thành tựu này khiến Trọng vừa vui mừng, vừa tự trách về sự chậm trễ và non nớt của mình trong quá khứ. Đây là khoảnh khắc sự sáng tạo kỹ thuật hòa quyện cùng sự chín chắn trong nhận thức của người trí thức trẻ.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 21) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 21) - Ma Văn Kháng Trong cơn bão lũ, ông giáo Cần quyết liệt bảo vệ bản sắc văn hóa trước quan điểm sính ngoại của ông thợ vẽ. Ông khẳng định các giá trị cổ truyền là linh hồn của dân tộc và chấp nhận từ bỏ người học trò không cùng lý tưởng. Cuộc đối đầu này cho thấy sự lựa chọn dứt khoát của một trí thức truyền thống để giữ gìn sự trong sạch của tâm hồn.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 20) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 20) - Ma Văn Kháng Đội trưởng Hoạn thẳng thắn chỉ ra sự thiếu kinh nghiệm thực tế và mơ mộng của Trọng giữa dòng chảy xã hội mới. Lời phê bình này là bước ngoặt khiến Trọng nhận ra: nhiệt huyết cá nhân phải đi đôi với bản lĩnh chính trị và sự hòa mình vào tập thể mới có thể bảo vệ được cái đúng.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 19) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 19) - Ma Văn Kháng Ông Chánh đến gặp Trọng từ sớm và trải lòng về quá khứ từng bị tù oan hai năm trong cải cách ruộng đất do lý lịch gia đình. Dù chịu bất công, ông vẫn tuyệt đối tin tưởng vào tổ chức và kiên nhẫn chờ ngày được phục hồi. Câu chuyện này khiến Trọng thay đổi cái nhìn: anh nhận ra phía sau vẻ giáo điều, thô sơ của ông Chánh là một con người thật thà, trung thành và không có dã tâm hại người.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 18) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 18) - Ma Văn Kháng Dưới sự thuyết phục của chủ tịch xã Thuận, cụ Luân và dân xóm bãi chấp nhận rời bỏ nhà cửa, vườn tược vào trong đê tránh lũ. Hình ảnh cụ Luân nghẹn ngào chặt cây mít cổ thụ đại diện cho tinh thần "vì cộng đồng" cao đẹp. Cuộc di dân đồng loạt này là minh chứng hùng hồn cho sự hy sinh và lòng tin của người dân vào chính nghĩa.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 17) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 17) - Ma Văn Kháng Gặp gỡ bạn già, ông giáo Cần đau lòng thấy gia đình ông Tiếu lục đục vì chuyện làm ăn. Ông Tiếu phẫn nộ trước cảnh vợ con vì tiền mà đánh mất tự trọng, phục vụ kẻ giàu và lờ đi danh dự quốc gia. Cuộc trò chuyện lột tả sự đối đầu quyết liệt giữa những giá trị cũ thanh cao và làn sóng thực dụng đang tàn phá lý tưởng con người.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 16) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 16) - Ma Văn Kháng Nam vừa mất, Hưng chiếm ghế trưởng phòng và bắt đầu chiến dịch bài trừ tầm ảnh hưởng cũ bằng cách cô lập Trọng. Đơn vào Đảng của Trọng bị "treo" bởi những lý do cảm tính, bộc lộ rõ sự đấu đá quyền lực và tư tưởng cơ hội nhân danh tổ chức. Trọng bàng hoàng nhận ra bộ mặt thật của sự đố kỵ và toan tính nơi công sở.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 15) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 15) - Ma Văn Kháng Dù bệnh tình nguy kịch, Nam vẫn đau đáu với công việc nghiên cứu đê điều thủy lợi và những công trình còn dang dở trong bệnh viện. Trên giường bệnh, anh không ngừng trăn trở về sự cố vỡ cống Lợi Toàn và tận lực hỗ trợ Trọng hoàn thiện đề tài diệt mối trong thân đê.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 14) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 14) - Ma Văn Kháng Gia đình bà Nhuần mở tiệc mừng Thưởng – kẻ giàu có thực dụng – làm rể, chính thức gạt bỏ Trọng ra khỏi đời Loan. Trước sự tung hô vật chất của bà Nhuần và ông Hào, ông giáo Cần hoàn toàn bất lực và xót xa. Bữa tiệc là biểu tượng cho sự thất thế của những giá trị tinh thần trước làn sóng thực dụng đang xâm chiếm xã hội.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 13) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 13) - Ma Văn Kháng Cuộc trò chuyện trên đê Nguyên Lộc khắc họa những trăn trở của chủ tịch huyện trong cuộc đấu tranh chống tiêu cực và xử lý cán bộ sai phạm. Dù làm vì lợi ích chung, ông vẫn chịu nhiều định kiến. Qua đó, tác phẩm đồng thời làm nổi bật tinh thần sống trách nhiệm, quyết liệt và giàu lý tưởng của cô Thuận đại diện cho lớp trẻ.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 12) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 12) - Ma Văn Kháng Cuộc họp tại xã Nguyên Lộc làm nổi bật sự đối lập giữa những tấm gương giữ đê và nạn tham ô, tiêu cực. Vị chủ tịch huyện trẻ tuổi thể hiện tinh thần đổi mới khi quyết liệt bài trừ cái xấu để bảo vệ dân. Sự kiện lột tả chân thực đời sống nông thôn trong vòng xoáy thiên tai và những thử thách đạo đức nghiệt ngã.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 11) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 11) - Ma Văn Kháng Cuộc đối thoại giữa ông giáo Cần và người học trò nước ngoài lột tả sự đối lập giữa nét đẹp văn hóa và những mảng tối đạo đức trong xã hội Việt Nam. Trước những phê phán về sự lộn xộn và thực dụng, ông giáo bình tĩnh lý giải dựa trên hệ quả lịch sử và tàn dư tâm lý. Cuộc tranh luận là nỗ lực định vị bản sắc dân tộc trước những biến động và suy thoái lối sống.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 10) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 10) - Ma Văn Kháng Gia đình biến thành "chiến trường" khi Loan nghi ngờ em trai lục lọi thư từ của Trọng. Những lá thư bị vứt bỏ đánh dấu sự chấm hết cho một tình yêu lý tưởng. Kết hợp với sự mê tín, thực dụng của bà Nhuần, cảnh tượng này lột tả sự hỗn loạn và rạn nứt sâu sắc về đạo đức, lối sống ngay trong lòng gia đình.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 9) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 9) - Ma Văn Kháng Trong thư gửi ba, Trọng ví loài mối như "ổ ung thư" âm thầm đục khoét đê điều và cả nền tảng xã hội. Anh mô tả chi tiết quá trình nghiên cứu khoa học gian khổ để truy tìm và tiêu diệt kẻ thù nguy hiểm này. Với Trọng, cuộc chiến chống mối không chỉ là kỹ thuật mà còn là sự bảo vệ những thành quả bền vững của con người trước các thế lực phá hoại ngầm.
Cảm ơn một thời đã đi qua Cảm ơn một thời đã đi qua Có những hành trình trong cuộc đời không kéo dài mãi mãi, nhưng lại đủ sâu để ở lại rất lâu trong ký ức. Có những con người từng đi cùng ta một đoạn đường, không phải để ở bên ta suốt đời, mà để dạy ta cách yêu thương, cách trưởng thành, và cả cách buông tay đúng lúc.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 8) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 8) - Ma Văn Kháng Sau biến cố tại điếm canh đê, Trọng thức tỉnh khi nhận ra đê điều là biểu tượng cho ý chí và sức sống nghìn năm của dân tộc. Cuộc trò chuyện với nhà báo giúp anh hiểu rằng, công việc của mình mang tầm vóc lịch sử, vượt xa những tị hiềm nhỏ nhen nơi công sở. Sự giác ngộ này thắp lên trong Trọng tình yêu nghề và niềm tự hào dân tộc sâu sắc.
Người đến giữa mơ và thực Người đến giữa mơ và thực Có những giấc mơ không đến từ điều gì xa xôi mà bắt đầu rất gần, từ chính những điều ta đã nghĩ, đã mong, đã thiếu trong một ngày rất dài. Chỉ là khi thức, ta chưa kịp gọi tên… nên khi ngủ, chúng tìm cách hiện ra - đầy đủ hơn, rõ ràng hơn, và đôi khi đẹp hơn cả thực tại.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 7) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 7) - Ma Văn Kháng Xung đột tại cơ quan bùng nổ khi Hưng lên chức phó phòng và dùng quyền lực ép Trọng báo cáo đề tài nghiên cứu tổ mối. Cuộc tranh cãi gay gắt phơi bày sự đối đầu giữa lối sống vụ lợi của Hưng và lý tưởng chính trực của Trọng. Trong khi đó, ông Chánh đóng vai trò trung gian, khuyên Trọng cần tỉnh táo để bảo vệ quan điểm và sự nghiệp.
Nỗi nhớ đi qua bốn mùa Nỗi nhớ đi qua bốn mùa Mùa nối mùa đi qua, ôm trong lòng nỗi niềm riêng tư suốt một thời gian dài, cô gái ấy không còn cố chấp giữ trong lòng những điều nặng trĩu, không còn tự hỏi “giá như”, cô học cách chấp nhận - chấp nhận rằng có những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, chấp nhận rằng không phải tình yêu nào cũng cần một cái kết trọn vẹn.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 6) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 6) - Ma Văn Kháng Chuyến thăm bạn cũ của ông giáo Cần phơi bày hai thái cực sống: một nhà thơ vẫn giữ cốt cách trí thức, sắc sảo phê phán cái xấu; và một cựu chủ tịch huyện đã buông bỏ lý tưởng để hài lòng với việc buôn bán nhỏ tầm thường. Sự đối lập này khắc họa rõ nét sự phân hóa nhân cách và cách mỗi cá nhân thích nghi với biến động thời đại.
Mimosa từ đâu em đến Mimosa từ đâu em đến Có những loài hoa không chỉ nở theo mùa mà còn nở theo những miền cảm xúc rất riêng. Và có những câu chuyện, tưởng như rất khẽ thôi nhưng lại đủ để người ta giữ mãi trong lòng. Giữa một buổi trưa Đà Lạt, dưới tán mimosa vàng rơi lặng lẽ, có người đã đứng lại. Và trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu rằng, có những điều trong đời không phải để giữ mà là để buông.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 5) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 5) - Ma Văn Kháng Mối quan hệ giữa Trọng và Loan rạn nứt sâu sắc khi sự khác biệt về nhận thức và lối sống lộ rõ dưới cơn mưa. Trọng bất lực nhìn Loan cười cợt với những gã thanh niên thô lỗ, nhận ra khoảng cách giữa hai người đã không thể lấp đầy. Anh cô độc trong những dự định lớn lao, thậm chí không thể sẻ chia về nhiệm vụ nguy hiểm sắp tới tại tuyến đê xung yếu.
Ký ức Điện Biên Ký ức Điện Biên Có những ký ức không nằm yên trong quá khứ, mà vẫn âm thầm chảy trong hiện tại, như một mạch ngầm nuôi dưỡng lòng biết ơn và niềm tự hào. Và mỗi khi tháng Năm trở lại - thời khắc gợi nhắc về một dấu mốc không thể nào quên của dân tộc - những câu chuyện về Điện Biên lại được nhắc nhớ, không chỉ qua trang sử, mà còn qua ký ức của những con người đã đi qua chiến tranh.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 4) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 4) - Ma Văn Kháng Rời miền núi sau nhiều thất bại, Trọng về cơ quan chống lụt với tư tưởng ngày càng cứng rắn và kiêu ngạo trong việc bảo vệ lý tưởng "sống đẹp". Anh quyết liệt bài trừ cái xấu nhưng sự kiên định ấy lại nhuốm màu cực đoan. Theo dõi con trai, ông giáo Cần vừa tự hào về sự chính trực, vừa lo lắng cho sự non nớt của anh trước những va đập thực tế.
Những khờ dại của thanh xuân Những khờ dại của thanh xuân Có những điều trong cuộc sống, phải đi qua một quãng rất dài, ta mới đủ bình thản để nhìn lại. Và khi ấy, thay vì tiếc nuối hay dằn vặt, ta chỉ khẽ mỉm cười vì hiểu rằng, tất cả những gì đã từng xảy ra - kể cả những vụng về, nông nổi - đều là một phần không thể thiếu của tuổi trẻ.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 3) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 3) - Ma Văn Kháng Giữa thực tại bất an khi trưởng phòng Nam đổ bệnh, Trọng tìm về thư viện thành phố làm nơi trú ẩn tinh thần. Cuộc gặp gỡ với người kỹ sư trẻ hào hiệp tặng sách quý đã thắp lại trong anh niềm tin vào lòng tốt. Đây là biểu tượng của sự tử tế và trách nhiệm, giúp Trọng vững tin vào những giá trị cao đẹp vẫn tồn tại giữa xã hội nhiễu nhương.
Mùa Tagalau đầu tiên Mùa Tagalau đầu tiên Có những mùa trong đời không chỉ đi qua bằng thời tiết mà đi qua bằng một sự thay đổi rất sâu bên trong mỗi người. Đó là khi ta rời khỏi một vùng ký ức quen thuộc, để bước vào một vùng đất mới - nơi mọi thứ đều lạ, và chính mình cũng trở nên khác đi. Có người đã có một mùa như thế - Mùa Tagalau đầu tiên trên đất Chăm.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 2) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 2) - Ma Văn Kháng Tại cơ quan thủy lợi, bức tranh hậu chiến hiện lên đầy u ám với nạn đầu cơ và sự xuống cấp đạo đức. Giữa những mâu thuẫn nội bộ và thực tại thiếu thốn, những trí thức như Trọng phải đấu tranh để giữ gìn lý tưởng.
Cứ để mọi thứ như nó đang là Cứ để mọi thứ như nó đang là Giữa một thế giới mà mọi thứ đều được lý giải, được gọi tên, được gắn nhãn và tìm kiếm ý nghĩa… có khi nào bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải “hiểu” quá nhiều chưa? Có những lúc, ta nhìn một sự việc không còn bằng cảm xúc ban đầu, mà lập tức đi tìm một tầng nghĩa phía sau nó.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 1) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 1) - Ma Văn Kháng Dù ra đời gần nửa thế kỷ, tiểu thuyết "Mưa mùa hạ" của Ma Văn Kháng vẫn giữ nguyên giá trị thời đại khi khắc họa cuộc chiến chống lũ lụt đầy anh hùng và bền bỉ của nhân dân. Tác giả không chỉ vẽ nên bức tranh xã hội biến động mà còn lồng ghép những chiêm nghiệm triết lý sâu sắc về lịch sử và nhân sinh.